Archive for the ‘My internship in Egypt’ Category

Quá lâu rồi chẳng mò vào blog, nó cũng chuẩn bị mốc hết cả meo lên rồi! Cũng đã bao nhiêu lần gõ xong lai lưu vào nháp mà chưa có được 1 cái post nào tử tế về Ai Cập cả! Cuối cũng thì mình cũng đã quay về Phần Lan sau 2 tháng ở Ai Cập. Biết nói thế nào nhỉ, hóa ra mình yêu Ai Cập nhiều hơn mình tưởng lắm đấy :)! Kiểu lúc ở đấy thì nghĩ chỉ muốn làm xong những việc mình muốn làm xong đi ngay khỏi đấy cho nhanh thôi mà cuối cùng đi rồi lai nhớ khủng khiếp! Mình chắc phải là một trong số ít các bạn interns sau khi đi về rồi mà vẫn còn khá chắc chắn là sau này mình sẽ muốn quay lại AI Cập lần nữa. Không hiểu sao mà mình có khi còn cảm giác Ai Cập giống nhà của mình hơn là Phần Lan :)! Phần Lan thì mình quen nhưng ở Ai Cập mới thấy mình được bao bọc trong một cộng đồng giống kiểu hồi ở Việt Nam.

Post đầu tiên chẳng biết nói gì thôi thì thuận theo lẽ tự nhiên, bản chất ham ăn nên sẽ viết về chuyện ăn uống ở Ai Cập vậy :”)!.

Đầu tiên trước khi sang đến nơi thì bạn Linh cũng hi vọng tràn trề liệu có khi nào đồ ăn Ai Cập cũng sẽ được ngon như đồ ăn Ấn Độ không, rồi thì tìm hiểu đọc tài liệu các kiểu nghe phong thanh là bên đấy người ta ăn đậu đỗ nhiều lắm thì mình cũng hơi nản rồi :(! Tại trên đời cái thứ mà Linh ghét ăn nhất là đậu với chả đỗ. Tuy nhiên cũng có tí an ủi từ papa-chuyên-Google là ít nhất hoa quả rau xanh chắc cũng nhiều, ít nhất ăn hoa quả chắc thích hơn Phần Lan.

Tuy nhiên sang đến nơi thi sự thật trần trụi cũng hơi làm bạn Linh buồn 1 tí :(.

1. Ở đây người ta ăn đường bột nhiều quá thể đáng :-ss!

Minh có thể ăn chủ yếu thịt cá rau quả mà ăn ít đường bột lại nhưng không thể ăn toàn đường bột mà bỏ hết những thứ kia ra được :”(! Thế mà các bạn Ai Cập ăn như thế kiểu rất phình phường như cân đường hộp sữa luôn.

Ví dụ như món kiểu quốc hồn quốc túy của các bạn ấy là Kushari – cơm trộn với pasta trộn với mấy loại đậu đỗ gì đấy xong rắc một ít hành khô phi lên rồi ăn với sốt cà chua @.@! Mình thề là cái món này không dành cho mình =.=! Đúng là ăn thì cũng ngon nhưng mà kiểu ăn một bữa no đến ngày kia thế thì mình chịu, thử một lần và mãi mãi nói lời chia tay luôn.

kushari

Hoặc các bạn Ai Cập còn có mấy món kiểu bánh mì kẹp khoai tây chiên, hay bánh mì kẹp bánh snack @.@! Mình nhìn các bạn order xong ăn mà suy nghĩ” No, its not right @.@! Không ăn vậy được ddaauuuuu”, thế mà ở Ai Cập mấy món đấy phổ biến lắm @.@.

Thế mới bảo bình thường mình chỉ bị gọi là quỷ ăn rau hay đồ phát cuồng vì ăn hoa quả nhưng sang Ai Cập thì kiểu biến thánh” meat-lover” tại mở mồm ra là ” tao phải ăn thịt =.=”

2. Người ta không cần ăn rau mà vẫn sống được hảaaaaa

Khoảng tầm một nửa thời gian ở Ai Cập là mình sống ở nhà boss của mình và món ăn thường xuyên là cơm nấu-đủ-kiểu với gà nướng =.=! Tuyệt nhiên là rau không hề thấy xuất hiện @.@! Hoặc nếu có thì cũng chỉ là dưới dạng một ít cà chua nấu cùng với cơm @.@!

Đúng là không ổn mà, ngta ăn thế mà sao không bị nhiệt tưng bừng nhể :-ss! Trời nóng thế rồi mà ăn thế vẫn chịu được, sợ thật :-ss

3. Cơm Ai Cập ngon không chịu nổi =)))

Sau 2 đoạn chê giờ phải khen tí cho nó cân bằng mới được. Công nhận một điều là người dân Ai Cập ăn nhiều đường bột thật đấy, nhưng cũng không phủ nhận là cách các bạn ấy chế biến đường bột thì khiến cho ăn cơm không cũng thấy ngon luôn. Trong thời gian ngắn ngủi mà mình được thử qua bao nhiêu là loại cơm: cơm nấu với sốt cà chua, cơm nấu với nho khô, cơm nấu với nuts, cơm nấu trộn pasta, vv.

Trong đấy thì món mà mình quá ư là tâm đắc là Fata – một món khá là truyền thống của Ai Cập mà như các bạn quảng cáo là ra ngoài hàng thì không có đâu, chỉ nấu ở nhà thôi. Món này gồm có bánh mì rán giòn thật là giòn ở dưới cùng, sau đó là cơm lớp tiếp theo, rước một ít nước gà lên rồi ăn kèm với sốt cà chua! Ngon ơi là ngon, nom nom. Mà miêu tả xong thấy cái món mình ghét ( Kushari) với món mình thích nhất ( Fata) có vẻ khá tương tự nhau =)))! Không hiểu sao cảm nhận của mình về chúng nó lại đối lập.

3519657527_e63b245971

 

4. Ngày nào cũng nước ép xoaifiiii xDDD

Phải gọi được là Ai Cập là thế giới của đủ loại nước ép. Có thể mình chưa đi nhiều để biết chỗ nào còn giống thiên đường nước ép hơn, nhưng hiện tại là Ai Cập là số 1. Khắp mọi con đường ở Ai Cập mình nghĩ đều dễ dàng tìm thấy một hàng nước ép trái cây tươi với đủ vị: xoài, cam,vv. Món khoải khẩu của mình thì chắc chắn là nước ép xoài rooifiiiii, ngon khủng khiếp luôn! Ngày nào cũng uống, một ngày phải uống vài cốc =))! Đi cafe’ nào các bạn cũng không cần hỏi nhiều, biết ngay kon Linh nó lại uống nước xoài ý mà =))! Mà gọi là nước ép cũng chẳng đúng vì nó giống sinh tố hơn, kiểu xoài xay với nước với đường thôi. Thế mà cũng làm mình mê mệt được, minh dễ dụ thật,loll =))

IMG_1951

Ah, còn một cái nữa là nước mía ở Ai Cập cũng rất phổ biến, còn rẻ nữa, tầm 1 LE ( tầm 3K VNĐ) / 1 cốc to tổ chảng uống mãi chẳng hết. Kiểu các bạn Ai Cập rất tự hào khoe khoang bảo mày chắc chưa thử cái này đâu, mình mới bảo ở Việt Nam mình cũng đầy nước mía mà các ban không tin. Xì iiiii!

Mà nói chung thì nước uống ở Ai Cập rất là ngon, chắc tại nóng quá người ta nghĩ ra nhiều loại nước uống giải nhiệt cộng thêm mình hảo ngọt mà đồ uống của Ai Cập cái nào cũng bỏ một đống đường nên mình dễ bị dụ =))! Một số ví dụ đồ uống ngon tuyệt nữa là: nước chanh xay cùng với mấy lá bạc hà, trà hibisbus, với lại một đống thể loại nước-gì-đấy-mình-chỉ-uống-chứ-không-biết-tên,lolll =))))! Nói chung là sang Ai Cập xong cái gì cũng nhắm mắt ăn bừa uống bừa, không suy nghĩ nhiều lắm :”>>

IMG_2706

 

( lemon mint)

5. Cái nước này ăn ngọt khủng khiếp @.@

Điểm này mình cũng có đề cập ở trên rồi đấy là đồ uống ở Ai Cập ngọt khủng khiếp :-ss! Mình ấn tượng mãi có lần thấy một bạn uống trà bằng cái chén con con mà đổ nửa trà còn một nửa là đường xong khuấy lên uống như đúng rồi @.@! Hay kiểu có bạn còn ăn vã gói đường cho vào cafe’ @.@! Hồi mới sang thì mình thấy cái gì cũng ngọt dã man, không uống nổi, chả hiểu sao sau một thời gian thì thấy ngọt bình thường =)))!
Ngoài đồ uống ngọt thì Ai Cập còn có một thức khác cực ngọt mà cũng cực ngon là ” Egyptian sweets”. Cái này là tên chung chỉ rất nhiều loại bánh ( chả hiểu nên gọi là bánh hay kẹo nữa) mà về cơ bản là bột làm đủ kiểu và trộn với THẬT NHIỀU ĐƯỜNG! Trộm vía bếu nhưng mà mình cũng thích cái này lắm :”)

DSCN3729

Càng viết xong càng thấy kiểu tưởng ăn uống ở Ai Cập không có gì đặc sắc mà hóa ra cũng đặc sắc gớm! Thoai, dừng ngay và đi ngủ thoàii

Vì cái tội post trước sợ dài quá nên chỉ tập trung kể khổ, xong sau đấy thì quá lười nên chẳng viết thêm được nhanh nhanh nên mấy ngày quá mình nhận được tới tấp lời hỏi thăm của mọi người! Kể ra thì cũng sung sướng nắm ý ( :”>), bạn bè còn khuyên là thôi cứ để thế đi, khi nào về thì hẳng giải tỏa hiểu lầm nhưng mình sợ gạch đá lúc đấy ném hứng không đủ nên thôi, quyết định viết bài này để thông báo là mình vẫn ổn lắm 🙂 ^^~!

Chuyện là sau đêm đầu tiên ( và ngày đầu tiên) khóc lóc tưng bừng hoa lá hẹ và nhìn trước cái tương lại sẽ bị các bạn AIESEC đem con bỏ chợ, Linh đã nghĩ k ngồi chờ chết được, phải tự lực cánh sinh thôi. Nghĩ là làm, bao nhiêu mối quan hệ dây mơ rễ má gì liên quan đến Cairo được mình lôi ra tận dụng hết, từ Đại sứ quán, bạn ở AIESEC khác mà hồi xưa phỏng vấn mình xong mình k đi intern của LC bạn ấy, đến bạn của bạn đều được Linh hỏi thăm hết =))! Chưa hết, với cái profile cũng k đến nối trống lắm của mình trên CouchSurfing, Linh post 1 bài lên group ở Cairo với tâm trạng rất chán nản, kiểu tao mới đến đây xong còn ở 3 tháng cơ, nên là có ban nào rảnh rỗi giúp đỡ e nó cái =))!

Trộm vía là chắc mình cũng ngoan ngoan hiền lành ( =))) ) , từ trước đến nay ăn ở tích đức nên dù bị các bạn AIESEC đem con bỏ chợ nhưng mình cũng đã gặp được rất nhiều người rất rất là tốt mà chắc không có họ thì giờ Linh làm gì còn ở đây mà viết blog :PP

Đầu tiên là Danushika- bạn intern đến trước mình. Dành cả 1 tuần đầu tiên để nằm nhà khóc, sau 5 tuần vẫn chưa được đi thăm Kim Tự Tháp, bị mất tiền, rồi bị các bạn AIESEC chính thức bỏ rơi tưởng rằng đây sẽ là 1 kỉ niệm quá tồi tệ cho Danu. Nhưng chính con bé ấy lại là người bây giờ, dù đã về đến Sri Lanka vẫn gọi Skype cho mình, khóc lóc nói là nhớ mình, nhớ Ai Cập. Thế mới biết dù là mọi chuyện có tồi tệ đến đâu, thì đây vẫn là 1 trải nghiệm, 1 kỉ niệm rất đáng nhớ. Dù chỉ ở với nhau có 2 ngày, nhưng Danu thực sự đã như là chị gái của mình, kiểu chăm lo, an ủi và đến tận bây giờ, khi về đến nhà rồi vẫn ngày nào cũng gọi Skype cho mình, chỉ để đảm bảo rằng mình vẫn ổn, mình không còn khóc nữa :))! Nghe thì mọi người sẽ thấy buồn cười tại ở với nhau có 2 ngày ah, làm sao mà thân như thế. Nhưng thực sự, khi đã cùng nhau trải qua cái sự khổ ơi là khổ, xong thực sự giúp đỡ nhau, bao bọc nhau thì tình cảm nó phát triển nhanh lắm :”>>>!

DSC_0496

Đây là ảnh cười lạc đà của mình với Danu hôm đi Kim Tự Tháp :)! Cuối cùng mình và Danu đã quán triệt là 2 đứa tự đi, k phải chờ ai đến đứa đi cả xDD

Thứ hai là những người làm công ở TMA chỗ mình làm việc, từ bác bảo vệ, bác quét dọn đến bác giữ cổng, ai cũng rất là tốt và đối xử với bọn mình như con cháu trong nhà. Thử nghĩ mà xem ngày đầu tiên mình đến, mình k có tiền, Danu thì bị mất sạch tiền hôm trước, dù bác bảo vệ chẳng giàu có gì, vẫn dẫn chúng mình ra chợ, mua đồ ăn , thức uống cho, rồi khi chúng mình đi tuk tuk cũng đưa tiền cho mình đi. Thực sự, những việc đấy khiến mình rất cảm động. Bác quét dọn thì không để mình phải làm gì cả, hôm trc lôi quần áo đi giặt bị bác nhìn thấy xong lao ra giặt cho luôn, thế mới có chuyện là giờ mình hông dám dậy muộn, phải dậy sớm để còn được giặt quần áo :(! Chứ dậy muộn bác đến bác lại giặt mất ( :PP )! Bác canh cổng thì lúc nào cũng nhiệt tình hỏi han mình, thử nghĩ mà xem, có cảm động không khi bạn bè mà đứa mình về, lúc nào bác cũng chạy ra hỏi han. Mọi người nói bằng tiếng Ả rập nên mình chả hiểu gì đâu, nhưng sau đấy thì bạn mình bảo: bác ấy bảo mày như con gái của bác ấy , đưa đi đâu cũng phải chú ý nghe chưa! Nghe xong cảm động chỉ muốn khóc luôn!

Tiếp theo là những người mình quen từ CouchSurfing. Biết là quá liều khi đi gặp người lạ mà mình chẳng quen biết! Nhất là ở một nước mà ai cũng bảo phải cảnh giác cao như Ai Cập! Nhưng đúng là cái khó nó ló cái liều =))! Trong cơn bĩ cực thì ai đưa tay ra giúp cũng phải cố mà nắm thôi! Một Ezz El-Din quan tâm, tận tụy ngày nào cũng hỏi mình có muốn đi đâu ăn gì không thì đưa đi, vì mỗi chuyện mình k có sim card mà cũng gọi điện liên tục để mua cho đúng loại mang đến cho mình, một Abu dù mình chưa gặp mặt bao giờ mà gọi điện đến 15′ chỉ để dặn dò mình là đi taxi từ đấy đến đấy hết từng này tiền này, mua sim hết từng này tiền này! Một Katsuki nhìn như mafia Nhật Bạn mà hóa ra lại có quá khứ làm cảnh sát xong chán quá thì quit rồi quyết định đi du lịch, đến giờ là đi từ Nhật xuống đến Đông Nam Á, qua Nepal, Ấn Độ, UEA đến giờ là Ai Cập trước khi tiếp tục đi sang đến châu Âu! Hai bạn người Ai Cập mà nghe thấy mình bảo hỏng máy tính là tất cả mang đĩa các loại ra gặp mình đẻ giúp sửa xong giao huấn mình đúng 1 tối vì vụ sao mà dốt thế, bị tiêu tiền ngu nhiều thế, giờ mà mua gì cứ PM bọn tao, bọn tao mua qua cho =)))!

DSC_0539

Đây là bạn người Nhật, từng làm cop mà trông như mafia =)))

DSC_0542

DSC_0530

Đấy! Nói chung là nghĩ đi nghĩ lại mình vẫn còn may lắm! Lúc bĩ cực nhất thì cũng vẫn còn có mạng để ngồi than thở khóc lóc với mọi người ở nhà! Rồi thì vẫn có bao nhiêu người ra tay giúp đỡ! Biết là cũng liều khi chạy 1 mình ra gặp người lạ, khi quyết định tin tưởng người ta! Nhưng đến bây giờ, vẫn chưa có chuyên gì xảy ra! Là may rồi đúng không \:D/!

  DSC_0484

Linh trong Kim Tự Tháp bé bé cho Hoàng Hậu =))))! Hi vọng vào được xuyên không về mà không đc là saooooo

DSC_0567

Sunset in Cairo xDD

DSC_0450

Đây là chỗ mình ở với mình làm =))! Đúng là mình có khả năng Marketing mà, nhìn ngoài đểu đểu mà chụp lên có đến nỗi nào đâu ta =))

Tuy nhiên, mình có 1 câu hỏi muốn hỏi mọi người là :(((! Mình có nên tiếp tục liều như vậy nữa hokkkkkkk :((((((((((

Thế là thấm thoắt rồi thì mình cũng đến Ai Cập được tận 4, 5 ngày rồi đấy! Bình thường đi du lịch tự bỏ tiền thì có khi là đến giờ đi về nhà rồi đấy! Nhưng mà lần này thì tất cả mới chỉ là bắt đầu thôi :-s!

DSC_0504

Nói về Ai Cập thì thực ra là mình chẳng biết gì! Đi du lịch thì còn tìm hiểu được tí tí trước khi đi! Lần này đi là đúng tâm lí KEMENO ( kệ mịe nó) luôn, chẳng tìm hiểu gì tại thâm tâm luôn tự nhủ là sang sẽ được chăm lo với kiểu quá tự tin rằng mình vứt đâu chả sống được, plan pờ liếc làm gì!

Thế nên nó mới dẫn đến sự việc ngay ngày đầu tiên sang dành cả ngày để khóc luôn =)))! Nghe kể đi Ai Cập ai cũng bảo sướng thế, đi chơi suốt ngày, mình trước chuyến đi cũng nghĩ thế mà  ( =)) ) nhưng ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ :)). Trước khi đi sang đây, tìm hiểu kĩ càng, hỏi han tử tế các bạn AIESECer bên này là tao ở Cairo không, không ở Cairo thì tao k đi đâu ( mình cũng sợ khổ lắm =)) ) các bạn bảo là ở Cairo nên mới yên tâm bỏ tiền mua vé máy bay lao sang. Ai ngờ cái Cairo nó to tổ bố con nhà ăn mày, 18 triệu dân sống cơ mà nên mình được “ưu tiên” cho ra thẳng ở gần Kim Tự Tháp cho đi lại nó khỏi xa =))) ( ý là Kim Tự Tháp nó ở rất là ven của ven của Cairo nên mọi người biết là Linh ở chỗ trung tâm đến thế nào rồi đấy =)) ).

Thế nên ngay đêm đầu tiên đến, khi thấy quả đi xe ô tô mà còn 1 tiếng rưỡi mới đến nơi, tận mắt nhìn cái dòng nước vàng khè chảy ra từ vòi nước mà mình sẽ phải dùng để rửa mặt, đánh răng, ăn uống , nghe tâm sự của bạn Intern trước mình là bạn ở đây 5 tuần rồi mà còn chưa nhìn thấy Kim Tự Tháp,lol, wifi thì tìm mãi không thấy, điện thoại k gọi được, tiền chưa được dẫn đi đổi, bật laptop thì bị lỗi đến 30′ vẫn chưa thấy lên. Tất cả như kiểu ập đến 1 lúc và với 1 con bé mang quá nhiều kì vọng sang đây thì thực sự là không khóc thì chẳng biết phải làm sao.

Sang đây rồi mới thấy thấm thía là mình là 1 con quá ngu dốt mà vẫn thích dấn thân. Chả hiểu năm 2011 mình làm gì và ở đâu mà tuyệt nhiên chẳng biết đến vụ Cách mạng lật đổ chính quyền ở Ai Cập khiến gần 1000 người chết và 6000 người bị thương. Giờ thì đã hiều tại sao lúc lên trường bảo e đi AC thì bà tutor hỏi ngay: ở đây giờ đã ổn định chưa? Lúc đấy mình còn nghĩ bà ấy hỏi thế chỉ vì Ai Cập ở gần Irasel với này nọ. Nói chung  là mình cũng biết mình ngu lắm, chửi bản thân đủ rồi nên ai có định chửi tiếp thì thôi, ra chỗ khác chơi đi nhé, không nghe đâu =.=.

Chính vì việc này mà tất cả intern sang đây đều được khuyến cáo không ra ngoài 1 mình, cần gì thì gọi các bạn AIESECer đến đưa đi. Và với vị trí “trung tâm” Linh đang ở thì các bạn đều phải mất đến 1 tiếng là ít nhất để đến, phải là mình thì mình cũng ngại chả đi đâu nên mình biết là làm sao có thể trông cậy được. Với 1 đứa như mình, sang với kế hoạch đi vòng quanh Ai Cập luôn, thì có khác gì bị cầm tù đâu :))! Nhìn tất cả mọi việc như thế, lần đầu tiên sau 1 thời gian rất dài rồi, mình khóc ngon lành. Mặc kệ là đêm hôm trước khi lên máy bay ngủ có 2 tiếng, bay nguyên 1 ngày mới sang đến nơi, đêm đầu tiên đến mình vẫn thức đến tận 3 giờ sáng khóc lóc luôn :))).

Gọi điện cho các bạn AIESEC thân iêu thì các bạn không bắt máy, hoặc luôn trả lời theo kiểu: uh, mai sẽ có người đến ( ai đến và mấy giờ thì chẳng biết, đến tận bây giờ, 4 5 ngày rồi vẫn có thấy ai đến đâu) , thế có vấn đề gì ( vấn đề t nói đi nói lại mãi vẫn không hiểu ah), sao mày biết là xa trung tậm, ai bảo thế ( ơ ts, t có mắt có đồng hồ, vừa chả đi từ trung tâm về thì sao mà không biết), tụm lại là rất vô trách nhiệm. Chính vì thế, nghĩ đến 3 tháng dài đằng đẵng trước mặt, Linh ” vui mừng” không kể xiết =)))!

Xong, lại bắt đầu thành dài quá rồi đây! Đây là dành cho những ai quan tâm hỏi han mình xem mới sang thấy thế nào! Đây là chính xác những gì gọi là cảm nhận đầu tiên khi đến Ai Cập của mình đấy! Ai mà nói chuyện với mình sáng hôm sau lúc mình tìm đc mạng thì có thể biết được lúc đấy mình hoảng loạn thế nào! Nói chung là 1 Linh rất khác! Đã chỉ nghĩ đến việc mua vé máy bay bay về ngay lập tức. Nghĩ mình đã chấp nhận từ bỏ chơi bời ở Việt Nam, hưởng thụ mùa hè ở Phần Lan để sang đây đầy ải như thế, thực sự rất khó diễn tả thành lời =))! Thêm quả đã đăng kí với trường, nhận tiền của trường để sang đây rồi nên nếu bỏ về thì sẽ kéo theo 1 đống những rắc rối mà mình thấy cũng to to đấy làm cảm thấy lúc đấy như kiểu bị bế tắc, chả biết làm gì được.

Hồi xưa thì từng nghĩ mình quẳng đâu chả sống được, không phải chưa từng ở những nơi khổ như thế này ( hoặc khổ hơn thế này) trong lúc đi phượt phung nhưng cái cảm giác ở 1 2 ngày để thử với cảm giác nhìn 3 tháng dài đẵng đẵng trước mặt thực sự không giống nhau 1 chút nào. Nói chung là mình đã down hết mức có thể, tuy nhiên thì mọi người đừng lo =))), giờ Linh tưng tửng lại được rồi, đã tìm được con đường cách mạng rồi tuy hơi gian nan tí! Nói chung là vẫn ổn, còn làm dư lào mà lại được vẫn ổn thì thôi để sau nói vậy! Dài quá rồi điiiii!

Hihi, thôi, đi làm việc tiếp đấy =))! Yêu thương nồng thắm từ Ai Cập \:D/