[Phần Lan] Tampere – hometown thứ n!

Posted: November 10, 2013 in Uncategorized

Image

Đang ngồi ôn ngày mai thi giữa kì xong chán quá, quyết định làm gì có ích cho đời ( ý là học thì chả có ich mà viết blog thì có ích phết =)) ) thế là quyết định đi ngồi viết blog. Kế hoạch viết về Ai Cập có vẻ còn lâu lắm mới thực hiện được tại lần nào muốn viết cũng thấy bao nhiêu việc chả biết viết về cái gì, thế thôi hôm nay viết về Phần Lan vậy!

Phần Lan với mình âu cũng là cái duyên cái số nó vồ lấy nhau! Trước đây mơ ước đi nhiều nơi học mà chưa bao giờ nghĩ là sẽ trôi dạt về cái đất Phần, chắc bởi vì hồi bé còn chả biết cái đất đấy ở chỗ nào =))! Xong cuối cùng end up là cũng gắn bó với nó được 2 năm có lẻ rồi ý! Hồi ở đấy thì cũng yêu mến bình thường =)), vì nghỉ một phát là tót đi chơi ngay, nhưng đến giờ, khi đang ở vi vu du học ở tận bên Scotland thì lại thấy cái đất Phần nhỏ bé thân thương đến kì lạ, thực sự là nhiều khi có khi nhớ Phần Lan hơn cả nhớ Việt Nam.

Đã bảo mình là đứa dễ yêu ( =)) ) nên hay ở chỗ nào một thời gian là cũng yêu da diết tha thiết nó lắm. Với mình, đến giờ thì Phần Lan vẫn luôn là một nơi quá đáng để sống và mình luôn cảm thấy may mắn là hồi xưa đã quyết định chọn nơi đây để học.

Phần Lan đẹp. Một cái đẹp không quá hào nhoáng, không quá choáng ngợp mà đẹp một cách rất nhẹ nhàng, trầm ngâm. Nhịp sống nơi đây cũng chậm rãi chứ chẳng quá vội vàng, không xô bồ như London, Paris hay những thành phố, đất nước to khác. Sống ở Phần Lan, mình cũng học được cách sống chậm hơn, học cách nhìn những thứ xung quanh một cách trìu mến hơn, tập cách yêu những thứ nhỏ bé giản dị xung quanh mình, học cách thấy vừa đủ, học cách hài lòng với những gì mình đang có.

Con người nơi đây khá khép kín, yêu thiên nhiên nhưng không dễ mở lòng với người lạ. Không biết có phải vì ảnh hưởng của lối sống ấy không mà giờ đây mình cũng thấy bản thân khá khép kín, vẫn có cái bồng bột toang toác của một kon bé Linh trước đây nhưng phần nào bớt được cái thói hơi tí là cuống rồi xoắn xít hết cả lên. Cứ chầm chậm, rồi sẽ đâu vào đấy thôi.

Mình yêu Tampere, dù sau này có ở đâu, chắc chắn Tampere sẽ vẫn luôn là một nơi mình luôn nhớ vế, một khoảng đẹp trong kí ức mà có thể mình sẽ chẳng bao giờ được sống như vậy ở đâu nữa.

Mình yêu mùa thu ở Tampere, cây cối chuyển vàng, bước đi trên đống lá vàng mà thấy như kiểu mình đang đi trong bối cảnh của một quyển tiểu thuyết nào ấy. Mình yêu bus 13, bus 30 những chuyến buýt quên thuộc đưa mình đến trường, vào trung tâm thành phố. Nhiều khi ngồi trên bus ngắm cảnh xung quanh cũng thấy nhẹ nhàng đến lạ.

Mình yêu cái mùa đông dài tưởng như vô tận ở đất này. Tuyết phủ trắng xóa, đúng như lạc vào trong thế giới cổ tích vậy. Ai đi du học ở Anh, ở Pháp hay ở những nước phía dưới mà suốt ngày kêu tuyết bẩn, không thích tuyết, ấy là chưa được thấy tuyết thực sự thôi. Tuyết ở Phần Lan đóng dầy, vì lạnh mà, nhiệt độ dưới âm 15 20 độ phải vài tháng. Mùa đông, mọi vật đều được bao phủ tuyết trắng xóa, như khi xem phim, nhìn thấy tuyết phủ trên mái nhà, trên cây một lớp dày phải hơn 20cm. Lúc ấy, nhìn mọi vật yên bình mà đẹp đến kì lạ, sạch sẽ, trắng xóa, đẹp đẽ. Vẫn còn nhớ cái cảm giác đi xe ô tô trong rừng, xung quanh là toàn cây thông phủ tuyết trắng xóa, lúc ấy mình nghĩ, sao lại đẹp đến vậy! Sau này, khi về VN rồi, không được ngắm mùa đông như vậy nữa, liệu mình sẽ nhớ đến thế nào. Mình thực sự rất thích mùa đông – mùa mà người ta kì thị vì lạnh lẽo tối tăm ở nơi đây.

Mình yêu cái cảm giác quen thuộc của Tampere, khiến nhiều khi chọn bừa một bus để đi vòng quanh xem có chỗ nào mình chưa đến không. Mình yêu cái cảm giác nhìn xung quanh lúc nào cũng thấy đầy cây là cậy, như kiểu sống ở trong rừng ý :))! Mình yêu Duo- cái trung tâm mua sắm nhỏ nhỏ ở Hervanta, có tận 3 siêu thị liền, cũng là nơi giết không biết bao nhiêu thời gian của mình.

MÌnh yêu Punitse Saasta, cài quầy bán hoa quả khô trong chợ. Cảm giác khi nào thích, khi nào buồn hay hứng lên chạy vào mua một ít xoài sấy, mít sấy, dứa sấy ăn thật là thỏa mãn.

Mình yêu Hamenkatu- con đường trung tâm của Tampere mà mình đã đi không biết bao nhiêu lần, đi lang thang mua sắm, đi ngắm người, yêu biết bao nhiêu.

Mình cũng yêu quán cafe’ bé tí ở đường từ Hamenkatu ra bến tàu Laukontori, quán cafe’ có cốc Chai Latte to nhất quả đất, nơi mình đã ngồi uống với một bạn đã từng là đặc biệt với mình, và sau này đi uống với bao nhiêu người nữa vì quán nhỏ xinh dễ thương quá mà.

Mình yêu Laukontori, yêu hàng kem bé tí nhưng ngon với rẻ khủng khiếp mà hồi xưa mấy đứa đã bảo quyết tâm thử hết các vị mà giờ vẫn chưa thử hết.

Mình yêu cafe’ Europa, địa điểm tụ tập quen thuộc của mấy đứa. Chất đầy sofa đủ loại kiểu dáng chả theo một quy tắc gì, đèn lúc nào cũng mờ mờ ảo ảo mà mấy con bé thì thích ra đấy ngồi chém gió buổi tối vô cùng. Thấy âu cũng là cái thú.

Mình yêu từng góc phố nhỏ xung quanh khu trung tâm, những nơi mà mình đã đi lòng vòng không biết bao nhiều lần, chạy qua không biết bao nhiều lần để đi chơi này, đi làm này. Ah, mình yêu cả con dường đến nhà hàng mình làm nữa.

Mình yêu cả Nanda Devi, nhà hàng Ấn Độ mình đã làm. Nhớ cái mùi thức ăn sực nức ở đấy, nhớ Mika vui tính dễ thương làm cùng, nhớ 1 Sonja tưng tửng mà rất thân thiệt hòa đồng! Mình nhớ rằng nơi ấy là nơi mình đã kiếm ra đồng tiền đầu tiên trong đời, nơi mình đã dạy cho mình đi làm có thể cực khổ thế nào, nơi mà nhờ nó mình đã kiếm được tiền mua máy ảnh – đồ vật đầu tiên mua bằng tiền mình làm ra.

Mình yêu Tuulintori với cái chợ Tàu ở tầng trệt, nơi chuyên mua đồ ăn vặt của mình, với Seppala ở tầng 1, nơi mình suốt ngày đi lùng đồ giảm giá. Mình yêu Kaupahalli, nơi mà cứ buồn 1 tí là chạy vào mua bánh ngọt ăn cũng hết buồn ngay, nơi mà hồi năm nhất nhớ nhà là vào đi xung quanh rồi tưởng tượng như là đang đi chợ ý.

Mình nhớ nhiều năm, yêu nhiều lắm cái đất Tampere ấy. Nhớ cả những kỉ niệm đi party rồi về say bét nhè, hay 2 con bé dấm díu cầm bia rượu lên bus uống trộm, chui vào trong Wc của club để uống trộm. Hơn gì hết, mình nhớ cái cảm giác thân thuộc ấy, cái cảm giác rằng mình cũng thuộc về nơi ấy ấy. Dù lúc nào cũng nói phải về VN, vì ở đây dù sao cũng thấy mình là người lạ, nhưng không thể phủ nhận từ bao giờ, Tampere đã trở nên thân thuộc với mình như thế, như quê hương thứ 2 vậy.

Scotland, đêm ngày phải học 11 chapter Risk Financing =.=!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s